Lê Nhược Vũ tiến thoái lưỡng nan, cô cứng họng: “Mẹ…”
Viên Vũ thấy thế, thậm chí bà ta còn dập đầu mạnh xuống, trên trán sưng đỏ một vùng: “Mẹ xin con, nếu con không đồng ý thì mẹ vẫn sẽ quỳ ở đây. Nếu em gái con không thể suy nghĩ thoáng ra được thì mẹ không sống nổi nữa mất!”
Lê Nhược Vũ hít sâu một hơi, kéo bà đứng dậy: “Con đồng ý, con đồng ý với mẹ.”
“Nhược Vũ, con gái ngoan của mẹ, mẹ biết con sẽ đồng ý mà” Viên Vũ vui mừng lau nước mắt, đang muốn nói với cô gì đó nữa nhưng mà cô không tài nào nghe nổi.
Cô cầm lấy túi của mình, dường như là chạy trốn ra ngoài.
‘Viên Vũ nhìn bóng lưng con gái thảng thốt rời đi, trong lòng cũng vô cùng khó chịu.
Bà ta cũng không muốn ép cô nhưng mà hết cách rồi, con bé Nhã Tuyết quá cứng đầu… Nếu Nhã Tuyết không mất đi tử cung, bà cũng không đồng ý cho nó làm chuyện như vậy.
Nhưng mà Nhã Tuyết không còn tử cung nữa, không có người đàn ông nào chấp nhận cô ta cả.
Cho dù có tìm được một người đàn ông tốt thì cô ta cũng không có cách nào sinh con, chắc chắn chồng cô ta cũng sẽ đi ra ngoài làm loạn, đến khi đó ở trong nhà, Nhã Tuyết cũng không có bất cứ địa vị nào.
Huống hồ, Lê Nhã Tuyết cũng vì mang thai con của Lâm Minh nên mới làm như vậy, ngoài cách để cho cô đi theo Lâm Minh thì đâu còn cách nào khác nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2545166/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.