Anh ta tiếp tục ôm chặt lấy cô ấy, hàm dưới còn dựa lên đỉnh đầu của cô ấy.
ròng mắt của Hà Duy Hùng nhìn thấy đỉnh đầu của Lê Minh Nguyệt và đỉnh đầu của Lê Nhược Vũ giống hệt nhau, đều có hai cái xoáy, thì thấy vừa lạ vừa đáng yêu Lê Minh Nguyệt vẫn cố chấp hỏi: “Thế chị Nhược Vũ đâu rồi?”
“Lâm Minh về, nên tôi đã đưa cô ấy về rồi.”
Lúc này cô mới thở phào một hơi, cũng hiểu tại sao bộ dáng lúc đó Hà Duy Hùng lại hồn bay phách lạc như vậy.
“Lê Minh Nguyệt, chúng ta yêu nhau đi.”
Đây là lần thứ ba Hà Duy Hùng nói câu này, cô ấy theo bản năng định từ chối, nhưng sáu chữ tiếp theo mà anh ta nói ra, lại khiến cho cô ấy ngây người một lúc lâu.
“Giúp tôi quên cô ấy đi…”
Lê Minh Nguyệt đang do dự và mềm lòng, bàn tay nhỏ bé xinh xắn từ từ duỗi ra, xoa xoa tấm lưng của anh ta: “Yêu phải người không nên yêu, thực sự đau khổ như vậy sao?”
Lúc yêu thì rất vui vẻ, nhưng không có được người mình yêu mới là đau khổ.
Mấy lời này Hà Duy Hùng không nói với cô ấy, anh ta chỉ cảm thấy bản thân mình cần phải có một thứ gì đó cứu rỗi ngay, anh ta thực sự sợ bản thân sẽ hãm sâu vào vũng bùn ấy.
Vì vậy, thừa dịp còn chưa bị lún sâu, anh ta chỉ muốn nhanh chóng thoát ra ngoài.
Từ trước tới nay Lê Minh Nguyệt chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541265/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.