Dù Viên Vũ có đối xử tốt với cô như thế nào thì bà ta cũng chưa bao giờ thực sự coi cô là con gái, bà ta chỉ cảm thấy cô đáng thương, cảm thấy cô là một đứa bé đáng thương bị bỏ rơi trong cô nhi viện mà thôi.
Lúc này Lê Nhược Vũ bỗng nhiên bình thường trở lại, thật ra từ trước đến giờ nhà họ Lê vẫn không phải nhà của cô, là cô tự lừa mình dối người, tự kiềm chế và trói buộc bản thân.
Quan tâm làm gì chứ?
Đó cũng không phải là cha mẹ của cô, không phải nhà của cô.
“Nhược Vũ, con có nghe không? Cầu xin con, con hãy tới gặp em gái cón một lần cuối, được không?”
“Được” Cô yên lặng phun ra một chữ cuối cùng này.
Lần gặp mặt này, coi như là lần cuối cùng cô vĩnh biệt nhà họ Lê đi.
Lâm Minh nói: “Để anh đưa.em qua đó.”
“Được” Cô chớp chớp mắt, mỉm cười với Lâm Minh: “Thật tốt khi có anh”
Chỉ có Lâm Minh là không bao giờ nói dối hay giấu diếm cô điều gì.
Mà bây giờ cô cũng chỉ còn duy nhất một mình anh.
Lê Hải Thiên vẫn tuyệt vọng ngồi trên mặt đất, cũng chưa có ý định đứng dậy.
Lâm Minh mất kiên nhãn liếc nhìn ông ta: “Đi hay không là tùy ông, nhứng nếu ông không đi thì sẽ không được nhìn thấy mặt con gái ruột một lần cuối cùng đâu.”
Bốn chữ một lần cuối cùng khiến Lê Hải Thiên vô cùng đau đớn, ông ta vội vàng đứng dậy lau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541221/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.