“Mình muốn đi tìm anh ấy, anh ấy không thể đối xử với mình như vậy được.” Hạ Tư Duệ bước chậm lại, hốt hoảng nói: “Điện thoại di động của mình đâu?”
“Ở đây, ở đây” Lê Nhược Vũ bước nhanh đuổi theo, lấy điện thoại đưa cho cô ta: “Mình lấy ra giúp cậu.”
Tay Hạ Tư Duệ khẽ run, chọn số của Hạ Đông Quân, bấm gọi.
Điện thoại được kết nối, Hạ Đông Quân không tắt máy.
Nghe tiếng tít tít tít, Hạ Tư Duệ như lại có thêm một chút hy vọng.
Có lẽ Hạ Đông Quânr chỉ đi ra ngoài cho khuây khỏa, gọi điện thoại cho anh ấy, anh ấy sẽ nhận.
Nhận được điện thoại; biết tất cả mọi người đang tìm thì anh ấy sẽ trở lại thôi.
Mà hy vọng chỉ là hy vọng, mặc dù điện thoại Hạ Đông Quân không tắt máy, nhưng cô ta gọi liên tiếp hai ba cuộc, Hạ Đông Quân cũng vẫn không nhận.
Hạ Tư Duệ cầm điện thoại di động, càng không ngừng bấm gọi cho Hạ Đông Quân, hi vọng Hạ Đông Quân có thể bắt máy.
Cô ta xách làn váy nặng nề ra khỏi khách sạn, trên đường người đến người đi, ngựa xe như nước.
Lê Nhược Vũ vội vàng kéo tay cô ta: “Tư Duệ, cậu đi đâu vậy, bây giờ đã không còn sớm nữa, lỡ như anh ấy trở lại không thấy cậu thì phải làm sao?”
“Mình đi tìm anh ấy,mình nhất định sẽ về trước mười hai giờ, mình nhất định sẽ không để trễ giờ lành.”
“Người giúp việc đều đi tìm hết rồi, một mình cậu có thể đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541205/chuong-424.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.