“Cậu chờ một chút, tôi lập tức đến ngay.”
Lâm Minh nắm chặt tay thành nắm đấm: “Đi tìm ngay cho tôi. Cho dù có phải lật tung toàn bộ thành phố này, lật tung trời đất cũng phải tìm ra cô ấy”
Lưu Ly một mình đối mặt với Lâm Minh, bỗng nhiên cô ta cảm thấy khiếp sợ.
Rõ ràng trước khi trở về nước, cô ta đã chuẩn bị tất cả mọi thứ nhưng nhìn anh lúc này khiến cô ta thật sự muốn rút lui.
Ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Minh giống như một con ác ma từ địa ngục bò ra ngoài.
Nếu như không tìm thấy Lê Nhược Vũ hoặc Lê Nhược Vũ có xảy ra chuyện gì, anh có thể hủy diệt hết tất cả.
Lưu Ly sợ hãi, nếu cô ta sớm biết Hạ Đông Quân không có ý định kết hôn thì cô ta sẽ không nên về nước.
Lưu Ly nghĩ răng Lâm Minh sẽ đến tìm mình để tính sổ, nhưng Lâm Minh chỉ lạnh lùng nghiêm nghị nhìn cô ta một cái rồi xoay người rời đi.
Lưu Ly đắc chí, nghĩ răng Lâm Minh còn có một chút tình cảm thanh mai trúc mã nên không thèm so đo với cô ta.
Vài ngày sau, tình hình của nhà họ Lưu mới hoàn toàn đưa cô ta ném vào Địa Ngục.
Lâm Minh không nói chuyện với cô ta không phải là bởi vì không muốn tính sổ với cô ta, mà là bởi vì nhìn cô ta dù chỉ một cái cũng khiến anh cảm thấy ghê tởm và dư thừa.
Anh lười phải nói với cô ta dù chỉ một chữ, anh dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541166/chuong-444.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.