Lâm Minh ôm Lê Nhược Vũ, tức giận nói: “Cứ dạy dỗ anh ta trước đi, phế đi thằng em của anh †a sau đó đưa anh ta đến cục cảnh sát, chia chứng cứ thành hai phần, đưa cho nhà họ Diệp một phần để bên đó coi mà tìm cách xử lý. Chỉ có một cơ hội duy nhất mà thôi, nếu cách xử lý của bọn họ không làm cho tôi vừa lòng vậy thì tự tôi sẽ ra tay: Diệp Sâm Lâm run bần bật, bỗng nhiên cảm thấy hối hận vì chuyện ngu xuẩn mà mình đã làm.
Chỉ mới nhìn rãnh ngực chữ V của Lê Nhược Vũ mấy lần mà Lâm Minh đã hành hạ anh ta đến mức nhập viện.
Bây giờ, anh cờn muốn phế đi thằng em của anh ta…
Mà dáng vẻ của Lâm Minh nhìn như không nói giỡn, anh thật sự muốn phế bỏ thằng em của anh ta.
Diệp Sâm Lâm hét lên: “Tổng giám đốc Lâm Minh, cậu Hạ, tôi xin các người, tha cho tôi đi, tha cho tôi đi. Tôi còn chưa có con cái, tôi không muốn tuyệt hậu đâu.”
Không muốn tuyệt hậu đâu!
“Không muốn tuyệt hậu? Vậy để tôi chỉ cho anh vài cách là được” Hà Duy Hùng nhấc chân, lạnh lùng nhìn Diệp Sâm Lâm đang nằm nhoài trên mặt đất.
Diệp Sâm Lâm cho rằng mình đã được tha cho, gương mặt mập mạp xấu xí cười đến chảy cả nước mắt.
Hà Duy Hùng đi ra ngoài cửa vỗ tay, hai người bảo vệ đưa một cố gát bị bịt miệng đến đây.
Anh ta đá vào người hai tên đàn em đang quỳ gối xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541158/chuong-448.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.