Lâm Minh trầm giọng từ chối, một tay ôm lấy cô còn tay kia cởi cúc áo.
“Không được, như vậy không tốt cho sức khỏe của em, em sẽ không thoải mái”
Lê Nhược Vũ lại cười giễu cợt: “Là em không thoải mái hay là anh không thoải mái, hôm qua không làm anh đã không nhịn được rồi”
Bàn tay đang cởi cúc áo của Lâm Minh khựng lại, anh rũ mắt hôn lên trán cô: “Tùy em nghĩ thế nào cũng được”
Lê Nhược Vũ bất lực ôm chặt lấy đầu Lâm Minh, đầu ngón tay lưồn qua tóc anh, cô nhỏ giọng như đang than thở: “Lâm Minh, tại sao anh không thể giống như Hạ Đông Quân, tôn trọng em một chút?”
Tại sao Hạ Đông Quân có thể nhượng bộ tất cả, còn anh lại chỉ một mực chiếm hữu và che giấu?
Cô kìm lại lời trách móc của mình: “Anh thật sự là vì yêu em sao? Nhưng tại sao em lại luôn cảm thấy mình sống như một món đồ chơi?”
Nụ hôn của Lâm Minh khựng lại, anh rời khỏi làn da non mềm của Lê Nhược Vũ, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô: “Em lấy anh ra so sánh với anh ta?”
€ô lại so sánh anh với Hạ Đông Quân.
Bây giờ anh là chồng cô, là bầu trời của cô, còn Hạ Đông Quân chỉ là người ngoài, cùng lắm cũng chỉ là bạn trai cũ của ba năm trước.
Nhưng cô lại lấy bọn họ ra so sánh với nhau..
Anh đã tốn nhiều công sức như thế để cứu cô thoát khỏi bàn tay của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541151/chuong-452.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.