Lâm Minh chỉ trả lời một câu ngắn gọn bằng giọng trầm trầm: “Ừ”“
Cúp điện thoại xong, anh quay đầu lại thì thấy cô đã tỉnh rồi ngồi thẳng trên giường từ lúc nào.
Dưới lớp chăn mỏng là thân thể trần như: nhộng của cô. Cái chăn nửa che nửa đậy, để lộ ra bờ vai tròn trịa, nhãn nhụi của cô.
Lâm Minh đi ra ngoài rót một ly nước ấm rồi đưa ly nước đến trước mặt cô. Lê Nhược Vũ nhận lấy ly nước, cô chỉ uống một nửa còn để lại một nửa, vẫn quấn chăn bông trên người rồi lục lọi tủ đầu giường.
Lâm Minh không nhịn được mà ôm lấy cô, thả cô lại trên giường rồi nói: “Em muốn tìm cái gì, anh tìm giúp em”
Cô nhìn anh bằng ánh mắt nặng nề rồi nói bằng giọng khàn khàn: “Thuốc tránh thai. Em vẫn chưa vứt hộp vitamin mà lần trước vú Trần đưa cho em”
‘Vẻ mặt ôn hòa của Lâm Minh sa sầm xuống ngay lập tức. Anh siết chặt tay thành hình nằm đấm, tới nỗi mà gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay: “Em vẫn không muốn sinh con cho anh tới mức đó à?”
‘Cô lại bình tĩnh hơnanh rất nhiều. Nhưng dường như vẻ bình lặng này của cô có hơi đáng sợ, giống như một vũng nước đọng lại sau cơn mưa vậy.
“Tình hình hiện giờ của chúng ta không thích hợp cho việc sinh con” Cô nói từng từ một, cổ họng truyền đến một cơn đau dữ dội. Sau khi uống nốt nửa ly nước còn lại cô mới nói tiếp: “Có lẽ mẹ nói đúng đấy, kẻ trong cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541140/chuong-454.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.