Cứ tưởng rằng Lê Minh Nguyệt đã đến nên Lâm Minh buông người phụ nữ trong lòng mình ra, để cho cô đi ra ngoài mở cửa.
Mỗi lần đi ra mở cửa cho Lê Minh Nguyệt hay ra tiễn Lê Minh Nguyệt về thì Lê Nhược Vũ đều cảm thấy lúc đó là thời khắc mà cô đến gần với sự tự do nhất: Thế nhưng cô lại không thể bỏ đi, trên người cô dường như có một sợi dây thừng vô hình đang trói buộc cô lại.
Mà phần cuối của sợi dây thừng ấy lại nằm trong tay của Lâm Minh.
‘Chỉ cần anh không chịu buông tay ra thì cô sẽ không bao giờ có thể chạy thoát được.
Lê Nhược Vũ cứ như được giải thoát vậy, cô vội vàng chạy ra khỏi người anh. Khi cô vừa mới mở cửa ra thì lại phát hiện người đến đây không phải là Lê Minh Nguyệt mà là Hoàng Ánh, người mẹ đã lâu không gặp của Lâm Minh.
Lê Nhược Vũ ngây người ra một vài giây, sau đó mới mở hết cửa ra rồi lùi về sau vài bước sau đó cất tiếng gọi: “Mẹ.”
Hoàng Ánh nhìn cô bằng ánh mắt hơi u ám, sau đó đáp lại một cách hời hợt: “Ừm”
Không hề có một nét cười thật lòng nào trên khuôn mặt của bà như ngày trước nữa.
Không có một người mẹ chồng nào có thể chấp nhận chuyện con dâu mình có dây dưa với người đàn ông khác.
Lê Nhược Vũ quỳ gối xuống rồi lấy ra một đôi dép mới từ trong tủ giày ra, sau đó đặt xuống dưới chân của Hoàng Ánh.
Hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541123/chuong-463.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.