Hoàng Ánh là một người rất dễ tính nhưng một khi đấ chạm đến giới hạn thì bà có thể là một người cực kì sắc đã: “Tạm thời chúng ta đừng bàn đến chuyện này nữa, thế sao đó thì sao? Cô là người đã đưa Lê Nhã Tuyết về trang viên Lệ Thủy đúng không?”
Lê Nhược Vũ bỗng nghẹn họng: “Đúng thế”
“Nhưng tôi lại nghe nói Lê Nhã Tuyết không đến đó để nghỉ tạm vài hôm mà muốn trở thành vợ bé cho con trai tôi? Cô là người làm vợ nhà người ta mà lại nhân nhượng vì nhà mẹ đẻ đến mức này thì tôi cũng không biết nên khen hay nên mắng chửi cô mới đúng”
Hoàng Ánh nói năng cực kì lạnh lùng nhựng cũng không quá đáng, bà chỉ nói rõ sự thật với sự sắc bén đanh thép nhất mà thôi.
Những lời bâng quơ là thế nhưng nó lại khiến Lê Nhược Vũ phải buông vũ khí đầu hàng.
Đó là lỗi của cô…
“Thật ra tôi cũng không muốn hỏi nhiều về chuyện quá khứ trước kia nữa. Nếu cô đã không giải thích thì tôi cũng không muốn nói nhiều, cũng chẳng muốn can thiệp nhiều vào hôn nhân của hai đứa, nhưng bây giờ tôi mong có thể hiểu được nỗi khổ của người làm mẹ như tôi đây” Hoàng Ánh dừng lại rồi tiếp tục nói: “Tôi chỉ có một đứa con trai duy nhất là Lâm Minh, tôi không thể nhìn nó liều cả mạng mình như thế, không muốn thấy nó bỏ hết tất cả mọi thứ chẳng màng điều gì như “Mẹ, con thật lòng xin lỗi! Đó là do con quá bốc đồng nông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541073/chuong-490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.