Cô không còn cách nào nên mới nói chuyện này cho Lâm Minh nghe.
Nhưng cô càng ngày càng thấy kì lạ, rốt cuộc đứa bé đó là con nhà ai mà Hoàng Ánh lại bảo gọi Lâm Minh theo cùng chứ?
Lâm Minh mới vừa tắm xong không lâu, giờ anh đang híp mắt nằm trên giường một cách rất thoải mái. Nhìn thấy cô đang đi về phía mình, anh vô cùng tự nhiên mà dang rộng hai tay ra với cô, ung dung thư thả chờ được ôm cô vợ xinh đẹp của mình.
Lâm Minh càng ngày càng thích ở bên cô, cứ muốn ở nhà mãi thôi. Chỉ cần có chút thời gian rảnh là anh luôn muốn kết hợp hai người làm một.
Lê Nhược Vũ bị Lâm Minh quấy rầy bằng mấy trò con bò đó lâu rôi nên không còn cứ hở chút là đỏ mặt nữa, cô ngoan ngoãn để anh ôm mình.
Ngón tay của Lâm Minh luôn vào từng sợi tơ kẽ tóc đen nhánh của cô, thỉnh thoảng còn vuốt ve cổ cô mà tán tỉnh, từ từ biểu đạt ý muốn ân ái của mình.
Lê Nhược Vũ cầm lấy bàn tay nghịch ngợm của anh, vừa dựa vào lòng anh, vừa bình tĩnh nói: “Em có chuyện muốn nói với anh”
Không thể vuốt tóc cô, Lâm Minh thuận thế dùng đầu ngón tay vẽ vòng vòng trong lòng bàn tay cô: “Chuyện gì?”
“Hôm nay em đến bệnh viện”
Cô vừa dứt lời thì đã nghe anh căng thẳng hỏi: “Em thấy khó chịu ở đâu à?”
“Em không sao cả, em sợ anh thấy mệt nên mới đến bệnh viện hỏi bác sĩ xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2541001/chuong-525.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.