Tối hôm qua Lâm Minh thật sự giày vò cô như nổi khùng, bây giờ cô động đậy cánh tay cũng cảm thấy mỏi nhừ.
Lúc quấn đồ ngủ xuống giường, chân cũng có chút mềm.
Lâm Minh thay một bộ chỉnh tê, trong tay bưng khay, trong khay đều là thức ăn ấm áp: “Cuối cùng dậy ăn sớm rồi sao?”
Cô chỉ giờ trên điện thoại sửa đúng lại cho anh: “Là bữa trưa”
Anh thản nhiên hỏi cô: “Điện thoại mới, thích không?”
“Thích”
Kiểu dáng màu trắng, đơn giản lại phóng khoáng.
Tuy rằng không nhìn ra được là nhãn hiệu gì, nhưng thứ mà Lâm Minh mang ra, chắc chắn sẽ không có vấn đề về chất lượng.
Kết nối di động từ trong tay cô, anh cười có chút bình tĩnh: Nó có một chức năng mới, em không thể tắt, dù điện thoại có bị hư hỏng, nó vẫn sẽ tiếp tục hoạt động”
Lê Nhược Vũ khó hiểu nhìn anh.
Anh không nhanh không chậm lấy trong túi ra một chiếc điện thoại di động khác đưa cho cô xem.
Cô cười điềm tĩnh: “Anh từ khi nào bắt đầu theo đuổi loại lãng mạn ngây thơ này, di động tình nhân?”
Cũng không chỉ là di động tình nhân đơn giản như thế.
Lâm Minh mở giao diện điện thoại di động của anh, trong đó có một phân mềm định vị. Mà phần mềm định vị luôn có thể hiển thị vị trí của điện thoại di động cô.
“Như vậy, em sẽ không thất lạc” Anh bình tĩnh nói.
Cô câm điện thoại của mình lục lọi thật lâu trong đó, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540993/chuong-530.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.