Lâm Minh đã đợi ở bên ngoài phòng phẫu thuật rất lâu.
Tin tức mà bác sĩ mang đến không phải là tin tức tốt nhất đối với anh lúc này, thế nhưng cũng không phải là tin xấu nhất.
“Cô nhà đã không sao rồi, đứa bé cũng đã được giữ lại. Nhưng cơ thể của cô nhà quá yếu, thật sự không thể chịu thêm bất cứ chút kích thích nào nữa” Bác sĩ xoa xoa cái đầu đầy mồ hôi lạnh tiếp tục nói: “Chuyện ăn uống sinh hoạt thường ngày cũng phải cẩn thận, nếu không cần phải xuống giường thì tốt nhất đừng nên xuống. Việc tốt nhất cần làm là năm yên một chỗ tĩnh dưỡng cơ thể. Bây giờ, bất cứ một tác động nào cũng đều có khả năng dẫn đến sinh non”
“Tôi biết rồi” Lâm Minh thở ra một hơi, lúc này sao anh có thể buông lỏng bản thân được.
Lê Nhược Vũ nằm trên xe đẩy, được đưa tới phòng bệnh tĩnh dưỡng.
Bác sĩ cẩn thận từng li từng tí một hỏi Lâm Minh: “Anh có muốn vào thăm cô ấy chút không?”
Anh nặng nề gật đầu, rồi theo bác sĩ đi vào phòng bệnh.
Lê Nhược Vũ đang năm ở trên giường, so với trước đó sắc mặt của cô càng thêm khó coi.
Ống truyền dịch gắn trên cánh tay không ngừng truyền chất dinh dưỡng vào trong cơ thể cô. Nhìn cô mỏng manh, yếu ớt tựa như có thể rời bỏ anh bất cứ lúc nào.
Lâm Minh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường cô. Bàn tay to lớn của anh cẩn thận từng li từng tí một bao quanh bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540941/chuong-553.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.