Lê Minh Nguyệt thích khuôn mặt tuyệt sắc khuynh thành của Lê Nhược Vũ, thích tính cách dịu dàng phóng khoáng của cô, còn thích cả trái tim thiện lương khoan dung của cô ấy nữa..
Tuy rằng những chuyện này không liên quan gì tới bản thân Lê Minh Nguyệt, nhưng cô thích Lê Nhược Vũ như thế, nên theo bản năng sẽ quan tâm đến Lê Nhược Vũ hơn.
Lê Minh Nguyệt thầm nghĩ, có lẽ cô và Lê Nhược Vũ thật sự có chút họ hàng thân thích cũng nên.
Hà Duy Hùng tiếp tục nói: “Là mang thai sinh đôi đấy”
“Má nó, Lâm Minh mạnh mẽ ghê hai Lần đầu mang thai đã là sinh đôi, Nhược Vũ chịu nổi sao!” Lê Minh Nguyệt kích động tựa như chính cô đang mang thai vậy: “Tôi muốn đến thăm Nhược Vũ, muốn xem xem cái bụng sinh đôi so với cái bụng sinh một khác gì nhau.”
“Bầu đôi bầu đơn có giống nhau hay không thì tôi không biết. Thế nhưng tình hình của Nhược Vũ gần đây không được tốt cho lắm. Cô ấy có hiện tượng sinh non, sợ rằng không giữ được đứa bé”
“Nhược Vũ bị làm sao thế?”
Hà Duy Hùng vội vã lùi lại cách xa Lê Minh Nguyệt vài mét, bình tĩnh nói: “Cô về phòng thu dọn ít quần áo và đồ dùng cá nhân đi, tôi sẽ nói hết mọi chuyện cho cô biết.”
Lê Minh Nguyệt đứng ngay ở cửa không chịu di chuyển bước chân. Cô vươn tay ôm ngực bày ra dáng vẻ đau tim lắm nói: “Anh cứ nói cho tôi nghe trước đi, bây giờ trái tim tôi đã không nghe tôi sai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540935/chuong-556.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.