Cho dù Lê Minh Nguyệt không nói gì, cô có thể từ trong ánh mắt của Lê Minh Nguyệt nhìn ra mọi thứ.
Duyên phận thực sự là một điều rất kỳ lạ, có lúc, thậm chí Lê Nhược Vũ sẽ nghĩ, kiếp trước của mình và Lê Minh Nguyệt có phải là chị em ruột hay không.
Điện thoại di động của Lê Minh Nguyệt rơi bên giường, màn hình còn sáng, trên màn hình là tấm hình chụp sau gáy cô.
Một hình trái tim tình yêu màu hồng nhạt.
Giờ nghĩ lại, Lâm Minh hẳn rất thích trái tim hồng này.
Nghĩ đến Lâm Minh, ánh mắt Lê Nhược Vũ không khỏi ảm đạm một chút.
Kế từ ngày hôm đó Lâm Minh rời đi, nửa tháng nay anh vẫn chưa từng xuất hiện lại Cô chỉ là ba đến năm lần sẽ phát hiện anh nhìn lén ở cửa, chỉ lén nhìn mà thôi, không tiến vào.
Đôi khi cô cũng sẽ mềm lòng, muốn gọi tên anh, muốn gọi anh vào.
Nhưng nghĩ đến hai đứa con trong bụng mình còn chưa ổn định, cô làm sao cũng không mở miệng được.
Anh cũng là cha của đứa bé, nhưng lại muốn cục cưng của cô có thể tốt lên để ghép tủy cho một đứa trẻ khác…
Lê Minh Nguyệt rất để tâm chăm sóc Lê Nhược Vũ.
‘Vừa nhìn thấy Lê Nhược Vũ phân tâm, chỉ sợ cô suy nghĩ lung tung làm bản thân phiền n, lập tức đánh gãy suy nghĩ của cô, khiến cô quên đi những chuyện không vui đó.
Có sự chăm sóc của Lê Minh Nguyệt, cơ thể của Lê Nhược Vũ đã hồi phục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540930/chuong-558.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.