Chưa từng nghĩ bạn tốt nhất của mình lại thích vợ của mình, nội tâm của Lâm Minh hiện tại đang rất rối, không nghĩ được gì hết.
Hà Dĩ Thâm nhìn bóng lưng của Lâm Minh đến khi nó hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mình, rời mới quay đầu lại nhìn Lê Minh Nguyệt.
Anh ta cười mỉa mai: “Lê Minh Nguyệt, cô giỏi thật đấy”
Hà Dĩ Thâm nghĩ rằng, Lê Minh Nguyệt ngồi đối điện với Lâm Minh, không thể nào không thấy Lâm Minh đi tới được.
Lê Minh Nguyệt là cố ý không nói cho anh ta biết Lâm Minh ở phía sau.
Lâm Minh đã biết anh ta thích Lê Nhược Vũ rồi nên anh ta không thể nào mặt dày có điều gì khác với Lê Nhược Vũ nữa, để tránh hiềm nghi, bảo vệ tình anh em này, anh ta bắt buộc phải giữ khoảng cách với Lê Nhược Vũ Hà Duy Hùng lạnh nhạt nhìn Lê Minh Nguyệt, quay lưng bỏ đi, không hề nhìn lại.
Sau đó, Lâm Minh và Hà Duy Hùng đều không có đến bệnh viện thăm Lê Nhược Vũ.
Không biết là vì không thể nhìn mặt đối phương, hay là sợ đến bệnh viện lại chạm mặt đối phương.
Tình bạn sâu đậm bao nhiêu năm nay không thể nói tan rã là tan rã, chỉ là hai người căn thời gian điều chỉnh, bình tĩnh lại, Lê Minh Nguyệt sững sỡ một lúc lâu mới phản ứng lại là bản thân không hiểu sao lại chịu sự oan uống này.
Rất oan ức, nhưng vẫn phải mỉm cười.
Khóc cũng phải sống, không khóc cũng phải sống, cô ấy nhất định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540878/chuong-583.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.