Lê Nhược Vũ hiếm khi bướng binh, Lê Minh Nguyệt không lay chuyển được cô, nên chỉ có thể dừng lại.
Lâm Thùy Ngọc thấy thế, cô ta đã biết mình đoán trúng rồi “Lần trước tôi chưa kịp nói xong, cô bảo vệ sĩ đuổi tôi đi, thực ra sinh non đối với cô mà nói chưa chắc là hành hạ, có khi là giải thoát nhiều hơn” Lâm Thùy Ngọc nói: “Cô biết vì sao tôi lại có thể đoán được Lâm Minh rất thích hôn cố của cô không?”
Lâm Thùy Ngọc khiêu khích nhìn Lê Nhược Vũ, còn chậm chạp không chịu nói ra đáp án.
Cô ta muốn Lê Nhược Vũ phải mở miệng, muốn Lê Nhược Vũ tự mình đâm dao vào tim mình.
Lê Nhược Vũ chăm chú nhìn về phương xa, cô biết rõ đáp án không tốt đẹp gì nhưng cô lại không thể không hỏi ra thành lời: “Vì sao?”
Cánh môi vô cùng đắng chát, khổ sở, chỉ ngắn ngủi ba chữ mà lại như là trải qua trăm núi ngàn sông mới đến được mục đích.
Một cơn gió thổi qua, vết hồng nhạt ở gáy Lê Nhược Vũ như ẩn như hiện.
Lâm Thùy Ngọc mim cười: chị gái tôi giống nhau, trên gáy có một vết bớt trái tim. Chị gái tôi thường xuyên vuốt ve vết bớt đến ngẩn người, ánh mắt thì tràn đầy sự ngọt ngào, có lẽ nhất định là bởi vì ở vị trí ấy đã để lại rất nhiều hồi ức thân mật cho chị ấy: Ngực Lê Nhược Vũ co rút đau đớn, cô mím chặc đôi môi mỏng, mu bàn tay đang bám chặt trên tay vịn xe lăn nổi gân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540872/chuong-586.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.