“Anh vẫn cảm thấy… chắc chắn Lưu Tu Tư sẽ làm cái gì đó.” Kim Lan Thù đã đưa ra kết luận này sau khi ngủ với Tống Phong Thời.
Lúc này, anh đang đắp chăn che kín phần dưới cơ thể, một tay cầm chai nước khoáng, tay kia vuốt mái tóc đẫm mồ hôi, bày tỏ ý kiến.
Tống Phong Thời cau mày nói: “Cho nên vừa rồi lúc XX, anh đang nghĩ tới Lưu Tu Tư sao?”
…
Thật là một đoạn đối thoại khiến người ta không vui nổi.
Hôm sau lúc bọn họ trở lại công ty, Âu Văn liền tràn đầy vui mừng chào đón, nói rằng: “Có tin tức tốt. Anh biết ai đã liên hệ với chúng ta không?”
“Lưu Tu Tư liên hệ sao?” Kim Lan Thù hỏi.
“Không phải.” Âu Văn ho khan hai tiếng: “Là Lưu Dịch Tư, hắn đồng ý hợp tác với chúng ta.”
“Ừ, đây cũng là chuyện tốt.” Kim Lan Thù nhàn nhạt nói: “Trước tiên soạn thảo hợp đồng đi, ngày nào còn chưa ký hợp đồng thì chuyện này vẫn chưa tính là thành.”
Âu Văn gật đầu và đi làm.
Sau khi trở lại văn phòng, Kim Lan Thù lại gọi Âu Văn vào.
Âu Văn vội vàng đi vào văn phòng, áy náy nói: “Hợp đồng còn đang điều chỉnh…”
“Không phải tôi muốn hỏi cậu cái này.” Kim Lan Thù nói.
Âu Văn thoáng yên tâm: Tuy sếp là kiểu người thích chém người, nhưng quả nhiên cũng không tới nỗi sau mười phút đã đòi kết quả.
Kim Lan Thù lại nói: “Tôi nghĩ cậu cũng là người trong giới anh chị…”
“Không, không,”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-dinh-che-tu-nhan/1870216/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.