“Đại học năm nhất? Học ở đâu?”
“Đại học thành phố W” Cô trả lời rất nhanh, bởi vì sợ hãi trong tương lai sẽ có ngày này cho nên đã học thuộc làu làu bộ tư liệu mới.
“Có từng sinh con hay chưa?”
“Có!” Cô cũng trả lời rõ ràng, đang nói, cô ôm bụng chỉ chỉ sầu riêng trên bàn: “Tiên sinh, tôi có thể ăn cái kia không? Buổi tối tôi chưa ăn cơm, rất đói!” Điều cô nói là sự thật nhưng cũng là muốn che dấu sự chột dạ của bản thân, hơn nữa Thẩm Ngọc Lam không ăn sầu riêng.
Ninh Nhất Phàm nhìn cô một cái rồi gật đầu.
Sau đó Diệp Lâm liền cảm kích gật đầu, cầm lấy sầu riêng trên bàn cho vào miệng ăn ngon lành.
Trong phòng không lớn, nháy mắt đã tràn ngập mùi sầu riêng Lúc này, điện thoại trong túi vang lên Cô nhìn nhìn, thần sắc vui vẻ, nghĩ nghĩ rồi cố ý mở loa ngoài: “Alo, Minh Tuyền”
“Mẹ ơi, bao giờ thì mẹ về? Con sốt rồi, nếu mẹ còn không về thì có thể không nhìn mặt con lần cuối được rồi” Thanh âm mềm mại mang theo vài phần làm nững, hữu khí vô lực truyền đến từ điện thoại.
Diệp Lâm đỡ trán: “Diệp Minh Tuyền, mẹ nói cho con biết, sau này không được diễn vở kịch này với mẹ nữa” Trong điện thoại không có trả lời, lại tuyền tới tiếng sột soạt.
* tiểu thư, cô mau về đi, Minh Tuyền sốt tận bốn mươi độ, con bé sợ cô lo lắng nên không cho tôi gọi điện thoại cho cô. Lúc này tôi thấy người con bé đang co giật, uống thuốc hạ sốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-daddy-ngu-ngoc-bao-bao-theo-me-day/1163223/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.