“Ồ, không nhìn ra cô bảo mẫu nhỏ này.” Liễu Tự và Ninh Nhất Phàm đi song song với nhau, đương nhiên cũng nghe thấy sự cảm khái của Thẩm Ngọc Lam, chỉ là, mấy chữ bảo mẫu nhỏ kia vừa mới thốt ra khỏi miệng, đã bị Ninh Nhất Phàm trừng mắt nhìn, vội vàng sửa lại: “Cô Thẩm Thật đúng là một dòng nước tinh khiết!”
Nói xong, trợn mắt nhìn bóng lưng ở trước mặt kia, rõ ràng trước đây không lâu, chính anh còn nói như vậy, thật đúng là, thay đổi còn nhanh hơn so với phụ nữ.
“Chào tổng giám đốc Ninh!” Mấy người vừa bước đến cửa, thì một đoàn người mặc đồng phục có cùng một màu sắc hướng về phía bọn họ khom lưng.
Tư thế đó, khiến Thẩm Ngọc Lam tưởng chừng như đã kéo cả Ninh Thiên Vũ vào cửa.
Lời vừa nói, chẳng phải là chỉ mua vài bộ quần áo thôi sao?
Cần thiết phải phô trương như vậy không?
“Mẹ nhỏ, mẹ bám vào con đi, nơi này cửa ra vào nhiều, không được để đi lạc” Ninh Thiên Vũ nói, cầm lấy tay Thẩm Ngọc Lam, nắm thật chặt.
Thẩm Ngọc Lam cúi đầu nhìn cậu bé, trong mắt tràn đầy ý cười.
Giờ khắc này, cô thật sự cảm ơn người mẹ năm đó đã đưa Ninh Thiên Vũ đến với thế giới này.
“ba, ba nắm tay của con đi, có được không?” Ninh Thiên Vũ đột nhiên lên tiếng nói.
Ninh Nhất Phàm dừng bước chân, quay đầu lại nhìn thằng bé một cái, duỗi tay ra rồi nắm lấy.
Sau đó, một loạt hình ảnh kỳ dị xuất hiện trong khu trung tâm mua sắm.
Một người đàn ông có vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-daddy-ngu-ngoc-bao-bao-theo-me-day/1163057/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.