Vốn dĩ Cao Nhã Uyên đang cúi đầu xem văn kiện, nghe được tiếng mở cửa, tùy ý ngẩng đầu nhìn lên, khi thấy là Thẩm Ngọc Lam, rõ ràng ngẩn người ra, sau đó, cô ta đóng tập tài liệu trong tay, rũ mắt, tầm mắt hơi hơi trầm xuống, khi ngẩng đầu nhìn lại thì giấu đi hận ý trong mắt, kinh ngạc nói: "Cô, là người bảo mẫu lúc trước ở nhà họ Ninh? Sao cô lại có thể ở đây?”
Nói xong, tiến lên phía trước giúp Thẩm Ngọc Lam mở cửa.
“Cô cứ vào đây trước đi.”
Vẫn dịu dàng hào phóng như vậy, nếu không phải do ngày hôm qua thấy được một màn kia, Thẩm Ngọc Lam nhất định đối với người phụ nữ này vẫn là chỉ có thích.
Xét cho cùng, người có tiền rồi lại có địa vị như vậy, cũng khó có thể dịu dàng, hào phóng được như thế, hơn nữa thoạt nhìn, lại còn rất ân cần tử tế.
Gật đầu: “Xin chào, chủ tịch Cao”
Cao Nhã Uyên nghe thấy cô gọi bản thân mình là chủ tịch Cao, trong lòng cả kinh, hoá ra người phụ nữ này biết thân phận của cô ta ở đây, vậy cô còn tới đây để làm gì?
Đúng lúc này, giám đốc Lâm tình cờ từ bên ngoài đi vào, sau khi đem một phần văn kiện đưa cho Cao Nhã Uyên, nhìn thấy Thẩm Ngọc Lam, liền hỏi: “Ngọc Lam, cô có việc gì sao?”
Thẩm Ngọc Lam bỗng dưng nhẹ nhàng thở hắt ra, không biết là chuyện gì, mà cô cảm thấy khi ở một mình cùng với người phụ nữ này, hô hấp đều có chút khó khăn.
Cô chuyển tầm mắt lên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-daddy-ngu-ngoc-bao-bao-theo-me-day/1163054/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.