Nghiên lủi thủi bước lại hai tay bấu vào nhau cúi mặt xuống gật gật đầu
Phó Thi Kỳ vỗ vỗ lên ghế "Ngồi xuống" Nghiên bước lại ngoan ngoãn nghe lời ngồi xuống , anh ta đột nhiên khoác tay từ sau vai Nghiên kéo cô ngã xuống đùi anh ta, Nghiên hoảng hốt muốn ngồi dậy nhưng hắn ta đã giữ lại Nghiên không thể nào ngồi dậy,nhìn từ góc cạnh này Nghiên cũng thấy được vẻ đẹp không góc chết của hắn
Phó Thi Kỳ "Sợ thì phải làm sao"
Băng Nghiên "Ng....ngoan"
Phó Thi Kỳ cười nhếch mép"TỐT" hắn vén tóc mắt rơi trên mặt Nghiên,Nghiên hoảng sợ lắm rồi
"Không nghe lời thì biết sao rồi chứ"
Băng Nghiên "Biết..biết rồi''
Nghiên lại nói tiếp "Thả ra tôi về đi ngủ"
Phó Thi Kỳ lại càng ôm chặt hơn "Ngủ đi,chẳng phải em thích ôm"
Nghiên đỏ mặt "Không... không thích nữa"
Phó Thi Kỳ đột nhiên cúi sát mặt lại gần "Thật không"
Băng Nghiên "Thật chứ sao"
Phó Thi Kỳ"Nhưng mà tôi thích!"
Nghiên "..."
Nghiên lắng lặng chỉ biết nằm im,anh ta lại nói
"Ngày mai tôi đi rồi,chắc phải xa em vài ba ngày, nhớ chết mất"
Nghiên nghĩ trong lòng "Gì vậy trời, làm như vợ chồng với nhau không bằng, không biết đầu óc bị sao không nữa " nhưng lại không dám nói ra vì sợ hắn ta
Phó Thi Kỳ đột nhiên nói lên "Nghĩ gì đấy" Nghiên đang suy nghĩ giật mình
"Không gì"
Băng Nghiên "Mà anh đi bao lâu mới về"
Phó Thi Kỳ "Nhớ tôi à,chắc tầm 3 ngày tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-yeu/3567683/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.