Anh lấy nước để lại cho cô,Nghiên uống xong cũng no căng bụng rồi muốn đi về nghỉ ngơi mai về thăm mẹ
Băng Nghiên "Đi về đi"
Phó Thi Kỳ "Ăn no chưa"
Nghiên "No rồi"
Thi Kỳ "Vậy đi thôi"
Nói xong hai người đi ra khỏi nhà hàng,lên xe Nghiên ngủ say ngủ ngon như gì,lúc cô đang ngủ Thi Kỳ cầm điện thoại lên chụp ánh cô
Về đến nhà anh không đánh thức cô mà liền bế cô lên phòng mình,gần lên đến cầu thang Nghiên liền giật mình thức dậy, thấy vậy cô liền đòi xuống ngay.Anh cũng không ép buộc mà thả cô xuống,Nghiên đi nhanh lên phòng tắm rửa rồi lên giường bấm điện thoại nằm nghỉ.Đến 9 giờ cô đói ngủ rồi chuẩn bị tắt điện thoại thì nghe thấy tiếng gõ cửa,cô liền đi ra mở cửa thấy Phó Thi Kỳ đang đứng ở cánh cửa, khuôn mặt điển trai tỏ ra vô tội ,Nghiên liền hỏi
"Anh hỏi gì vậy"
Thi Kỳ ấp a ấp úng "Tôi….tôi.tôi"
Nghiên "Sao vậy,cứ tôi tôi"
Thi Kỳ "Tôi tôi không ngủ được "
Băng Nghiên biết vậy nên cố tình trêu chọc"Hazz, không ngủ được thì thôi,tránh tôi đóng cửa đi ngủ mai còn dậy sớm"
Nói xong cô liền giả vờ đóng cửa lại, Phó Thi Kỳ thấy thế giật mình lấy tay chân ngăn cánh cửa lại
"Đừng...đừng"
Nghiên liền cười thầm trong lòng,nhưng mà cố gắng nhịn cười
Băng Nghiên "Thế giờ muốn sao"
Phó Thi Kỳ "Em ngủ với tôi"
Băng Nghiên"Năm mơ"
anh ta tỏ vẻ đáng thương, không lạnh lùng đáng sợ như thường ngày nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-yeu/3567677/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.