Được lúc sau anh ta cũng ngủ rồi hai tay vẫn ôm chặt cô, Nghiên thì cũng đành chịu ôm anh ta ngủ tiếp đi.
Sáng dậy,lúc này đã 9 giờ rồi Nghiên tỉnh dậy,định ngồi dậy thấy bản thân có gì đèl lên ở bụng mà nặng trĩu, cô nhìn xuống,hoá ra là tên Phó Thi Kỳ kia gác nửa thân mình lên người cô rồi,mặt thì áp sát vào cái eo cô hai tay ôm lấy cái eo ấy mà ngủ ngon.Nghiên thấy vậy cũng chẳng kêu dậy để anh ta ngủ,khuôn mặt anh ta ánh nắng chiếu vào từng góc cạnh hiện lên đẹp đẽ vô cùng,Nghiên nhìn chăm chú nhưng xong lại thôi.Thấy anh ta say nên ngủ dậy muộn vậy, muốn dậy mà không dám nên cũng chỉ nằm im mà cố nhắm chợt mắt lúc nữa.
Lúc khi cô dậy cũng đã 11 giờ rồi, anh ta vẫn không dậy,cô cố chống hai tay lên ngồi dậy, thấy cựa cựa Phó Thi Kỳ ôm cứng lấy thân thể của Nghiên lúc ngồi dậy, hai tay vòng qua eo, khuôn mặt cựa cựa không muốn dậy
Nghiên "Dậy đi"
Phó Thi Kỳ "Ngủ thêm chút nữa"
Nghiên "Muộn rồi,thả tôi ra xem nào"
Thi Kỳ "Không,ôm tôi ngủ chút nữa "
Nghiên "Nằm mơ đi" nói xong gạt tay anh ta ra để đứng dậy
Thi Kỳ "Nằm im"
Nghiên "Hazz"
Nghiên nằm được lúc suy nghĩ lại những câu anh ta nói tối qua mà ngượng ngùng, được lúc sau anh ta cũng dậy
Thi Kỳ "Giờ tôi thả rồi đó,đi đi"
Nghiên tưởng anh ta thả cô về nhà luôn cơ:"Anh cho tôi về nhà à,tôi đi ngay đây"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-yeu/3567660/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.