Anh ta đưa miếng bánh đến trước mặt cô ,Nghiên lúc này đang đói với đang tức nên chỉ nuốt nước bọt xong chẳng thèm nhìn anh ta quay đi chỗ khác.Thấy vậy, Phó Thi Kỳ cười đểu rồi bỏ xương,đúng lúc này bố anh ta gọi đến,anh ta cầm máy ra ban công nghe rồi nói với cô
"Ăn đi"
Nghiên chẳng trả lời,thấy anh ta ra ngoài nghe máy mà mình thì đói lắm rồi nên cũng ăn, vừa ăn vừa uống.Không để ý rằng Phó Thi Kỳ ngoài kia đã thấy hết,còn bên anh ta thì là ông bố mà hồi anh ấy nhỏ luôn khinh rẻ anh ấy gọi bảo ngày mai nhà có tiệc nên kêu anh ta đến sớm,không muốn đi nhưng ông ta năn nỉ vì có rất nhiều khách khứa đến,sợ khiến ông mất mặt và anh cũng thế
Anh ta không chỉ đi một mình mà kêu cả Nghiên đi cơ,gọi điện xong bước vào thấy Nghiên đang ăn anh ta ngồi xuống,Nghiên nghoảnh mặt lên thì ngại ngùng bỏ miếng bánh xuống
"Ăn đi,nhìn gì"
Nghiên vẫn chẳng trả lời,vẫn mặc kệ. Anh ta tức nhưng chẳng làm gì hết
"Ăn xong tôi có chuyện muốn nói với cô"
Lúc này Nghiên vẫn ăn chẳng trả lời
Ăn xong cô liền đứng dậy dọn đò và đi đánh răng,giả vờ quên là anh ta nãy hỏi gì,lúc đánh răng xong liền chuẩn bị về phòng thì
"Này,đi đâu!"
Giờ này, Nghiên mới bắt đầu trả lời
"Về phòng"
"Làm gì"
"Don đồ"
"Đi đâu"
"Không"
"Lại đây"
"Nói đi"
"LẠI"
Nghiên lặng lẽ bước lại
"Ngồi xuống"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-yeu/3567652/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.