Nghiên lao lại quỳ xuống van xin Phó Thi Kỳ đừng đánh nữa
"Phó tiên sinh,tôi xin ngài đừng đánh nữa,tha cho anh Thường đi"
Phó Thi Kỳ dừng tay, cúi xuống nâng cằm cô
"Tha à,vậy thì hôn cái đi",rồi chỉ lên má
"Gì"
"Hôn"
"Không được tôi xin anh đó".Bảo nhiêu người đang vây quanh xem chuyện gì xảy ra,Lâm Thường liền lập tức hỏi Nghiên
"Nghiên của anh,em đừng làm vậy"
"Có nhanh không tôi đếm đến ba"
Nghiên khóc lóc cầu xin
"Đừng mà"
"Ba...hai ...mmm"
Nghiên ngẩng lên hôn má anh ta một cái rồi cúi mặt xuống,Lâm Thường liền
"Đừng"
"Em xin lỗi".Phó Thi Kỳ đứng dậy nhếch mép với Lâm Thường một cái sau đó vẫy ta hai người kia dừng lại và kéo tay Nghiên rời đi
Ra đến cổng quán bar,có chiếc xe ô tô đang đậu đó,Nghiên lậo tức nói
"Bỏ tay ra,bỏ ra" rồi vằng ra,cổ tay cô như bị Phó Thi Kỳ bóp nát
"Tôi làm gì mà anh cứ muốn hành tôi thế".
"Vì á,tôi muốn cô trả giá thay bố cô"
"Bố tôi làm gì,tôi cũng sẽ kiếm được bằng chứng thôi"
"Không nói nhiều,lên xe".Phó Thi Kỳ bước lên nhưng Nghiên không bước mà quay vào,lúc này thì Lâm Thường cũng chạy ra
"Em sao không"
"Không ạ,anh việc gì không ạ"
"À không sao đâu,để ah đưa em về".Nắm tay Nghiên chuẩn bị dắt đi thì Phó Thi Kỳ từ xe bước ra nhìn hai người với ánh mắt giận dữ và nói
"Cô hứa gì nhỉ,lại đây".
Nghiên"Em không đi được ạ,xin lỗi anh"
"Tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-yeu/3567633/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.