Nghiên thấy hai người họ ăn như vậy thì liền quay đi chuẩn bị đi ra chỗ khác,đột nhiên Trương Vỹ nói với cô rằng
"Ấy ...ấy,cô định đi đâu đấy,sao không ngồi ăn với bọn tôi,là công cô nấu cả mà"
"Ờ...tôi là osin thì làm gì dám ăn với hai người "
"Không sao,cứ lại đây"
"Thôi tôi không dám với lại tôi cũng không đói".
Phó tổng anh ta liền lên tiếng
"Hai người nói xong chưa ", Trương Vỹ
"Hì,tôi chỉ hỏi cô ấy ăn chung thôi mà" và ghé gần lại tai Phó tổng bảo
"Công cô ấy nấu mà với lại không cho cô ấy ăn sao",Phó tổng không hề trả lời mà quay lại hỏi Nghiên đang đứng gần đó
"Hay là nãy ăn thấm mà giờ không ăn"
"Đâu,ai dám ăn thấm"
"Vậy thì ngồi xuống"
Trương Vỹ chỉ lắc đầu cười trừ rồi tiếp tục ăn,còn Nghiên định từ chối lần nữa, chưa kịp mở miệng nói thì
"NGỒI XUỐNG",cô giật mình ngoan ngoãn nghe lời hắn và ngồi xuống.Cô đâu dám ngồi gần Phó tổng đâu ,mà ngồi cách hai bước chân của cô.Trong lúc ăn thì Trương Vỹ liền gắp đồ ăn cho cô,cô ngưỡng ngùng mà bảo
"Tôi không ăn hết đừng bỏ nữa ạ"
"Không sao cứ ăn đi,ăn mới có sức làm".Đột nhiên Phó Thi Kỳ liền kéo ghế cô lại gần anh ta và gắp lia lịa thức ăn vào bát cô
"Đó ăn đi" với thái độ tức giận
"Tôi ăn sao hết"
"Tôi bảo ăn thì phải ăn,không ăn cũng phải ăn hết,không thì coi chừng tên này". Trương Vỹ kiểu
"Hazz,vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-yeu/3567630/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.