"Được rồi! Cô thua thì lập tức cút khỏi đây cho tôi! Còn nữa thấy tôi tự giác đi đường vòng!" Trầm Tịch Dương cuồng ngạo nói, vừa hay vào đúng lúc căn phòng rơi vào mảng trầm tĩnh, nên thanh âm sắc lạnh của cô càng trở lên rõ ràng, bất cứ ai trong đây cũng nghe được.
Ai nấy đều tặc lưỡi lắc đầu, cô gái này thật không biết trời cao đất dày! Kể cả có chứng minh được cô ta đúng thì sao? Sau lưng Ngọc Tử San lúc này không chỉ có Doãn Tử Du- nhị thiếu gia họ Du mà còn cả em gái của Kính Thiên Minh nữa đấy....
Ngọc Tử San không ngờ người này trực tiếp vứt bỏ mặt mũi của cô ta, nhất thời sắc mặt trắng lại, "Cô! Cô đừng ức hiếp người quá đáng!"
Trầm Tịch Dương cười gằn một tiếng, hỏi ngược, "Tôi ? Ức hiếp cô quá đáng ? Có chơi có chịu, còn không ấy à.... Lăn sang một bên cho tôi! Chó ngoan không cản đường!"
"Tôi cược!" Ngọc Tử San tức giận nói. Chừng vài giây sau cô ta mới nhận ra mình nỡ lời, chỉ là đã không thể rút lại được nữa. Ngọc Tử San cắn chặt răng thầm cầu nguyện vận khí của con khốn kia không tốt đến nỗi quen được JA....
Trầm Tịch Dương cười nhạt, level của con hàng này quả thực quá nát, cô chỉ nói vài lời kích thích đã không chịu nổi, thật không thú vị! Cũng không để ý đến đám người đang xem kịch vui, Trầm Tịch Dương hỏi, "Có ai là người trong nghề không ?"
Căn phòng thoáng cái rơi vào trầm mặc, chừng vài phút sau có năm người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-the-phu-nhan-da-tro-ve/184549/chuong-10.html