Thấy Bạch Khánh Chi dường như vẫn còn đang giận, Trầm Tịch Dương đành phải tỏ vẻ đáng thương, hai tay xoa xoa cầu khẩn:
"Bạch Khánh Chi này, cậu cũng đỉnh quá ha, năm năm sau đỉnh trên đỉnh cao của giới giải trí. Bạch nữ thần băng sơn mỹ nhân ơi, người đừng giận tiểu nữ nữa. Người có biết rằng bây giờ chỉ cần người hé răng một câu, mỗi fan một ngụm nước bọt cũng đủ dìm chết tiểu nữ rồi không?"
Bạch Khánh Chi dù cố làm vẻ mặt lạnh nhưng cũng không nhịn được mà bật cười, "Haha...."
Xong nhận ra mình nỡ cười thì lập tức im bặt, trên vành tai còn có một khoảng ửng đỏ.
Trầm Tịch Dương thấy chiêu trò vuốt mông ngựa của mình có tác dụng thì lại nói, "Bạch nữ thần hết giận rồi chứ? Tiểu nữ biết sai rồi, cam nguyện chịu mọi hình phạt."
"Thật?"
"Ừm, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy."
"Cậu không được tự ý bỏ đi mà không nói lời nào nữa!"
"Được!"
"Có việc gì khó khăn nhất định phải tìm tớ!"
"Hihi cầu còn không được!"
Bạch Khánh Chi lườm, "Nghiêm túc chút!"Trầm Tịch Dương nháy mắt, "Được rồi, cậu cũng đừng làm cái mặt lạnh đó nữa, lạnh chết tớ rồi! Trở về làm Chi Chi tiểu mỹ nhân đáng yêu trước đây đi ~"
"Cậu còn dám nói!!! Về nước lâu như vậy mà không tìm tớ!"
Trầm Tịch Dương nhún vai, vẻ mặt vô tội, "Đâu có nha, tớ mới về được gần hai tuần thôi! Với lại muốn diện kiến Bạch nữ thần tất nhiên phải chuẩn bị lễ vật thật độc đáo rồi!"
"Cậu đấy, chỉ giỏi biện hộ. Thôi lý do tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-the-phu-nhan-da-tro-ve/1503015/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.