Cố Manh Manh nhìn anh tớ và hỏi, “Anh có thể nói bắt cứ điều gì, uh, ý tôi là, dù sao thì bây giờ cũng nhàm chán rồi, cứ để cho qua thời gian đi!”
Lục Tư Thần “ừ” một tiếng.
Tuy nhiên, không nói gì nữa.
Cố Manh Manh sốt ruột thúc giục, “Anh nói đi chứ!”
Lục Tư Thần thu lại nụ cười, hỏi: “Em muốn nghe cái gì?”
Cố Manh Manh nghe vậy không chút do dự nói: “Tiểu Tứ thật lòng thích Mẫn Mẫn đúng không?”
Lục Tư Thần không trả lời trực tiếp câu hỏi này mà chỉ nói: “Không người đàn ông nào muốn lãng phí thời gian cho một người phụ nữ không quan trọng cả. Hơn nữa, Tiểu Tứ rất ưu tú. Thành tích bây giờ của nó trong lĩnh vực của mình, mọi người đều thấy rõ. Nếu không phải vì yêu thì sao nó phải lãng phí hơn mười năm thanh xuân cho cùng một người phụ nữ?”
“Có lý…”
Có Manh Manh trầm ngâm.
Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, nói tiếp: “Hai người bọn họ gần đây mâu thuẫn. Là chị dâu, em phải có lập trường của riêng mình. Không thể người khác nói gì thì nghe đó. Em phải có phán đoán của riêng mình. Hiểu không?”
Có Manh Manh tròn mắt ngạc nhiên.
Cô nghi hoặc nói: “A, thì ra anh biết hết!”
Lục Tư Thần hừ giọng, “Tiểu Tứ gọi điện cho anh rồi.”
“Thì ra là vậy!”
Cố Manh Manh gật đầu.
Cuối cùng, cô lại hỏi: “Lục Tiểu Tứ nói với anh như thế nào?”
Lục Tư Thần nhìn cô hỏi: “Mẫn Mẫn nói với em như thế nào?”
Cố Manh Manh nghe xong liền không chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671701/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.