Sau khi rời khỏi hộp đêm Đế Hào, hai cô gái đang ngồi trên xe trở về nhà. Tô Mần Mẩn rũ mắt xuống, không biết đang suy nghĩ gì, mãi mà không thấy cô nói gì.
Cố Manh Manh nhìn cô một cách kỳ lạ, hỏi: "Mẩn Mần, cậu sao vậy?"
Tô Mần Mẩn không đáp.
Thấy vậy, cố Manh Manh không khỏi duỗi tay ra lắc lắc cánh tay cô ấy, nói tiếp: "Mần Mẩn? Mẩn Mẫn?”
Tô Mẩn Mần hoàn hồn lại, ngơ ngác nhìn cô.
Cố Manh Manh chau mày: "Cậu có nghe thấy tớ nói gì không?”
Tô Mẩn Mẩn rất khó hiểu: “Cậu nói gì sao?” Dừng lại, lại nói: “Nói gì vậy?”
Cố Manh Manh thở dài, nói, "Tớ nói, cậu không sao chứ? Từ lúc lên xe, cậu chưa nói câu nào...”
"Không sao..."
Tô Mẩn Mần lắc đầu, vẻ mặt chán
nản.
Cố Manh Manh nhướng mày: "Thật sao? Sao tớ lại cứ thấy cậu là lạ?"
Tô Mần Mẫn cười khổ: "Tớ chỉ là đột nhiên hiểu ra một số chuyện.”
"Chuyện gì?"
Cố Manh Manh hỏi.
Tô Mần Mần nhìn cô, nói tiếp: "Lúc trước tớ cứ tưởng mình nhiều bạn bè. Nhưng đến hôm nay... không đúng. Nói chính xác là sau khi chia tay với Lục Tiểu Tứ, tớ đột nhiên
phát hiện ra mấy người gọi là bạn tốt kia thực ra đều là vì Lục Tiểu Tứ nên mới tốt với tớ. Cậu xem, giống như lúc nãy. Nếu Lục Tiểu Tứ có mặt, Đoàn Kỷ An sẽ không bao giờ từ chối chúng ta!"
“Mần Mần, cậu không thể nghĩ sự việc cực đoan như vậy!” cố Manh Manh chau mày nói, “Tớ lại nghĩ ngược lại với cậu. Tớ nghĩ anh Kỷ An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671682/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.