“Nhiều, nhiều người quá…”
Cô há to miệng ngạc nhiên.
Lục Tư Thần vỗ nhẹ vào lưng cô, ôn tồn nói: “Ngoan, không sao đâu, Bella sẽ chăm sóc tốt cho em.” Nói xong, anh lại nhìn An Luân rồi nói tiếp: “Đưa cô ấy vào đi, nhất định phải giao tận tay cho Bella!”
“Vâng!”
An Luân gật đầu, sau đó mở cửa xe trước bước xuống.
Sau đó, anh mở cửa ghé sau ra, gọi: “Thiếu phu nhân, mời cô xuống xe. Tôi đưa cô vào hậu trường!”
“Lục Tư Thần…”
Cố Manh Manh lao vào vòng tay của người đàn ông.
Lục Tư Thần dở khóc dở cười: “Làm sao vậy, bé con?”
Có Manh Manh ngắng mặt lên khỏi vòng tay anh, nhìn anh một cách đáng thương và nói: “Anh sẽ luôn nhìn theo em, đúng không? Ý em là, lát nữa khi em đi catwalk, anh sẽ ở dưới sân khấu nhìn theo em đúng không?”
“Tất nhiên rồi!”
Lục Tư Thần gật đầu cười: “Làm sao có thể bỏ lỡ buổi biểu diễn đầu tay của bé con nhà chúng ta được?”
Có Manh Manh siết chặt vòng tay, ôm chặt eo anh.
Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, cười bất lực: “Vẫn còn rất căng thẳng?”
“Ứm ”
Cố Manh Manh gật đầu.
Cuối cùng, cô thấp thỏm nói: “Em đột nhiên hối hận vì đã đồng ý với Bella…”
Lục Tư Thần nghe vậy liền không chút do dự trả lời: “Nếu em không muốn đi nữa, anh bây giờ sẽ nói với Bella.”
“Đừng!”
Có Manh Manh nhanh chóng ngắt lời anh.
Cô ngẳng đầu, ánh mắt kiên định.
“Tuy rằng trong lòng có chút hối hận, nhưng em không phải loại người nói lời không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671668/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.