Lục Tư Thần không có trả lời hỏi: “Em nghĩ sao?”
Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Ừm, kiểu người thông minh như anh, không ai có thể lừa được?
Ừm, cho dù là muốn gạt người thì cũng là anh gạt người khác…”
Lục Tư Thần cười khổ: “Mặt anh nhìn giống lừa đảo à?”
“Không giống…”
Cố Manh Manh lắc đầu.
Lục Tư Thần cong môi: “Ngoan…”
Kết quả, cô nhóc nào đó vì quá tự đắc mà nhất thời nói lỡ lời: “Nhưng mà, Mẫn Mẫn nói anh là gian thương chính hiệu!”
Lục Tư Thần nheo mắt: “Cô ấy nói như vậy?”
Cố Manh Manh vội vàng che miệng, vẻ mặt rầu rĩ.
“Manh Manh!”
Lục Tư Thần bình tĩnh nói.
Cố Manh Manh dừng lại, tiếp tục: “Không, không, anh nghe nhằm rồi, em không nói gì cải!”
Lục Tư Thần hừ giọng: “Cô ấy còn nói gì với em?”
“Hết rồi…
Cố Manh Manh lắc đầu cảnh giác.
Lục Tư Thần cười như không cười: “Sau này bớt qua lại với cô ấy đi. Cô gái đó từ nhỏ đã bị điên rồi. Đừng để cô ấy dạy hư.”
“Em thấy Mẫn Mẫn khá tốt mà…” Cố Manh Manh nghe vậy thì phản bác nói: “Suy nghĩ của cô ấy rất kỳ lạ cổ quái, có rất nhiều điều mà thậm chí cả em cũng không thể nghĩ ra.
Uh, mặc dù đôi khi cô ấy hơi điên rồ, nhưng em vẫn thích chơi với cô ấy. Cô ấy có thể dạy em rất nhiều điều.”
“Oh?”
Lục Tư Thần nhướng mày.
Anh ôn tồn hỏi: “Cô ấy dạy em những gì2”
“Rất nhiều, chẳng hạn…”
Ngay khi nói đến đây, Cố Manh Manh chọt nhận ra, nhìn người đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671657/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.