Tô Mần Mẩn nghe vậy, động tác uống sữa dừng lại.
Ngay lập tức, cô ấy cười khổ: "Những người đó, họ không phải là bạn bè thực sự của tở."
Hả?
Cố Manh Manh ngẩn ra, không hiểu cô ấy đang nói gì.
Tô Mần Mần nhìn cô, đặt ly sữa trong tay xuống, nói tiếp: "Cậu nghĩ những người đó sao lại muốn kết bạn với
tớ? Còn không phải là vì Lục Tiểu Tứ. Nếu không phải là anh ấy thì tớ không quen được với nhiều người vậy đâu.”
"Không phải chứ..." cố Manh Manh chau mày nói: "Toàn bộ đều vậy sao? Chẳng lẽ không một ai là bạn của cậu?”
Tô Mần Mần đảo mắt, đáp: "Cậu cho rằng tớ ngày thường rất phất phơ. Cả ngày chỉ biết chơi?”
"Đúng thể..."
Cố Manh Manh gật đầu.
Đây là nói thật, trước đây cô đã từng ghen tị với Tô Mần Mẩn kìa. Cứ cảm thấy cuộc đời của cô ấy rất tiêu sái.
“Đây chỉ là bề ngoài mà thôi.” Giọng nói của Tô Mẩn Mẩn truyền đến, chỉ nghe cô ấy hừ giọng: “Bình thường tớ chơi với ai, chơi ở đâu, thật ra Lục Tiểu Tứ đều biết rõ. Người bên cạnh tớ là bạn của anh ta. Cho dù tớ có say thì cũng không ai dám làm gì tớ. Dù sao cuối cùng cũng là anh ta đưa tớ về nhà... Mà nói thật là tớ không thích uống rượu lắm, nhiều nhất là tớ sẽ uống một chút rượu khi là ngày
đáng kỷ niệm. Mặc dù Tiểu Tứ không thích tớ uống rượu, nhưng nếu tớ cứ đòi uống thì anh ta cũng sẽ không ngăn tớ... ừm, chỉ là sau khi uống say, anh ta cứ...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671654/chuong-272.html