Tô Mẫn Mẫn vỗ bàn một cái, nói: “Từ năm nay, cậu là mẹ ruột của nhóc này, tớ là mẹ đỡ đâu, ừm, khi nó lớn lên tớ sẽ giới thiệu vợ cho nó!”
Cố Manh Manh: “…”
Lục Tiểu Tứ xoa ấn đường nói: “Chúng ta đã bao lâu không gặp nhau rồi?”
Tô Mẫn Mẫn dừng lại, đáp: “À, để em tính thử. Cũng gần một tuần rồi!”
Lục Tiểu Tứ gật đầu đứng dậy khỏi ghế sô pha nhìn Cố Manh Manh nói: “Chị dâu, hôm nay không làm phiền cô nữa. Tôi đưa Mẫn Mẫn về trước đã. Lần sau mời cô và anh hai ăn cơm.”
Nói xong muốn kéo Tô Mẫn từ trên sô pha đứng dậy.
Tô Mẫn Mẫn có chút không vui.
Lục Tiểu Tứ liếc mắt: “Mẫn Mẫn?”
Tô Mẫn Mẫn đứng dậy khỏi ghế sô pha một cách miễn cưỡng, lâm bảm: “Em và Manh Manh lát nữa còn có việc phải làm nữa.”
“Lần sau làm!”
Lục Tiểu Tứ nói xong kéo Tô Mẫn Mẫn đi ra ngoài.
Cố Manh Manh đứng dậy, nhìn Tô Mẫn Mẫn với vẻ lo lắng.
Tô Mẫn Mẫn liếc lại cô một cái, làm động tác liên lạc sau.
Có Manh Manh gật đầu, tỏ ý cô đã biết.
Đến tối, Lục Tư Thần đi làm về.
Vừa thay giày bước vào phòng, chỉ nghe thấy một tiếng kêu khe khẽ. Còn chưa kịp ngắng đầu lên thì một thân hình nhỏ nhắn đã lao vào vòng tay anh.
Lục Tư Thần đầu tiên là giật mình, sau đó nở nụ cười.
“Ngoanl”
Anh chạm vào cái đầu nhỏ của cô.
Cố Manh Manh ngắng đầu lên khỏi vòng tay anh, nhìn anh chằm chằm.
Thấy vậy, Lục Tư Thần không khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671634/chuong-252.html