Buổi tối hôm đó, Tô Mần Mẩn chạy tới.
Khi Cố Manh Manh nhìn thấy cô ấy thì nhất thời thấy đau đầu.
"Làm cách nào cậu tới đây được?"
Cô chau mày.
Vừa nhìn chung quanh, Tô Man Mần vừa cười nói: "Anh hai đâu? Anh ấy có lẽ không ở nhà nhỉ?”
'Anh ây đi ra ngoài rôi.
Cố Manh Manh trả lời.
"ồ..."
Tô Mẩn Mẩn cười tà tà.
Cố Manh Manh phớt lờ cô, quay người bước lên lầu.
"Cậu đang làm gì đấy?"
Tô Mần Mần đi theo cô, tò mò hỏi.
Cố Manh Manh không nhìn lại, trả
lời: “Đang chơi game.
“Ồ, chơi game, đây là chuyên môn của tớ!” Tô Mẩn Mẩn nghe vậy, lập tức luyên thuyên: “Gần đây chơi game gì vậy? «Ghost City 2» hiện đã lên sàn rồi. Cậu chơi chưa?”
"Chưa!"
Cố Manh Manh lắc đầu.
Tô Mần kinh ngạc: "Tại sao chứ? Uh, chẳng lẽ có điểm nào không hài lòng? Cậu nói nghe thử xem. Nếu nói hay tớ sẽ cân nhắc tặng cho riêng cho cậu một trang bị bản limit, thế
nào?
"Tớ thực sự không chơi."
Cố Manh Manh chau mày và nói: "Tớ vẫn chưa tải nữa kìa. Để lần sau tớ sẽ cho cậu lời khuyên khi chơi nó!"
Tô Mần Mần rốt cục cũng nghe ra được có chuyện gì đó không ổn.
"Manh Manh!"
Cô nói: "Hình như tớ không chọc giận cậu nhỉ?"
Không.” cố Manh Manh lắc đầu, đẩy
cửa vào phòng ngủ.
Tô Mẩn Mẩn không tin, thậm chí còn nói: "Vậy cậu tại sao không nhiệt tình nhìn thấy tớ?"
Cố Manh Manh vô cùng cạn lời.
"Cậu muốn tớ nhiệt tình như thế nào?"
Cô hỏi.
Tô Mẩn Man trước tiên nghiêm túc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671630/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.