Có Manh Manh bị dọa đến tim đập bị kiềm hãm.
Cô xem xem bên người Tô Mãn Mãn, cầm điện thoại di động, ấp a ấp úng mở miệng nói: “Em, em và Mãn Mãn ở, ở chung với nhau…”
Lục Tư Thần tuyệt không tin: “Anh hỏi em ở đâu?”
Cố Manh Manh khóc không ra nước mắt.
Cô hồi đáp: “Em ở nhà Mãn Mãn…”
“Phải không?”
Lục Tư Thần thanh âm rất chậm, khiến người ta nghe không ra tầm tình gì.
Cố Manh Manh nuốt một ngụm nước bọt, kiên trì đáp: “Đúng, đúng vậy.”
Lục Tư Thần cười nhạt: “Lá gan vẫn còn lớn, lại dám đi suốt đêm không về, hả?”
“Em không phải cố ý…”
Có Manh Manh biết co quấp.
Cô nói là chính là lời nói thật, nều như không phải là bởi vì tối hôm qua uống rượu say, cô tuyệt đối sẽ không đi suốt đêm không về.
“Ngày hôm qua gọi điện cho em sao không bắt máy?”
Lục Tư Thần thanh âm tiếp tục truyền đến.
Cố Manh Manh rất kinh ngạc: “A, anh gọi điện thoại cho em?”
Lúc này, Tô Mãn Mãn để sát vào bên tai của cô, thấp giọng nói: “Ngày hôm qua điện thoại anh hai gọi đến rất lớn, nhưng cậu đã say, cuối cùng là tớ nhận, tớ lúc đó nói cậu đã ngủ rồi, anh mới không có tới tìm cậu.”
Cố Manh Manh bừng tỉnh.
Cô lên tiếng nói: “Em ngày hôm qua đang ngủ, không có nghe thấy điện thoại đang vang lên.”
Lục Tư Thần hừ lạnh.
“Anh lập tức tới ngay đón em.”
Dứt lời, trực tiếp cúp điện thoại.
“Alo…”
Cố Manh Manh mới vừa nói ra một chữ, chỉ nghe thấy trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671600/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.