*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Anh làm gì vậy?”
Cố Manh Manh bỗng dưng quay đầu lại, nhíu Lục Tiểu Tứ.
Lục Tiểu Tứ câu môi, cười khổ: “Chị dâu, lần này chị đến đây, anh hai biết không?”
“Cái gì?”
Có Manh Manh giả ngu.
Lục Tiểu Tứ liếc nhìn cô, tiếp tục nói: “Chị dâu, cô cũng chớ làm bộ, tôi biết đây cũng là tiểu nha đầu Mãn Mãn ma mưu, kỳ thực cũng không có gì. Như vậy đi, bây giò tôi chở cô về!”
Cố Manh Manh há to mồm.
“Anh muốn đưa tôi về?”
Dáng vẻ cô rất bất ngờ: “Nhưng tại sao?”
Lục Tiểu Tứ biểu tình không thay đổi.
Anh không giait thích nhiều nói: “Chị dâu, tôi cũng không cần nói thêm gì nữa, anh hai là dạng người tính khí gì chứ, khả năng cô biết rõ hơn tôi, nếu như anh ấy biết chuyện hôm nay…”
Cố Manh Manh vội vã dừng tay, nói: “Tôi sẽ không nói cho.
anh ấy, à, các người cũng không cần nói với anh ấy, như vậy anh ấy sẽ không biết.”
Lục Tiểu Tứ cười khổ.
“Chị dâu, dưới gầm trời này nào có không lọt gió tường?
Huống hồ, mặc dù là tôi và Mãn Mãn cũng không nói, nhưng cũng khó bảo đảm người khác sẽ không nói, lẽ nào cô đều muốn từng cái từng cái đi dặn dò?”
“Cái này…”
Cố Manh Manh cắn môi.
Lục Tiểu Tứ thấy thế, tiếp tục nói: “Chị dâu, không có chuyện gì, bây giờ tôi chở cô về…”
CLỚI Cố Manh Manh muốn mở miệng nói.
Lúc này, ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671596/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.