Mấy ngày về sau, Cố Manh Manh gặp Tô Mãn Mãn.
Hôm nay trời trong xanh, Tô Mãn Mãn mặc một cái váy hoa, nhìn thấy Cố Manh Manh câu nói đầu tiên là: “Hey, lâu ngày không thấy cậu, sao tớ cảm thấy cậu càng ngày càng đẹp?”
“Hả?”
Có Manh Manh ngơ ngắn.
Cô có chút không phản ứng kịp: “Cậu nói cái gì?”
Tô Mãn Mãn vòng quanh cô hai vòng, cuối cùng tổng kết nói: “Không sai, không sai, đúng là thay đổi không ít, cậu gần đây làm gì hả? Mỗi ngày chăm sóc bản thân?”
Có Manh Manh lắc đầu: “Không có a…”
“Hứ, không có mới lạ!”
Tô Mãn Mãn sờ lên cằm, từ trên xuống dưới đánh giá cô.
Cố Manh Manh rất bát đắc dĩ: “Cậu tìm tớ có chuyện gì?
Cứ nói thẳng, đừng nói những điều này!”
Tô Mãn Mãn biểu tình rất nghiêm túc.
Cô đáp: “Tớ không có giỡn với cậu, Manh Manh, cậu thực sự trở nên xinh đẹp, cậu không có soi gương à? Ôi, mặt của cậu trắng hồng, nếu như không phải là vì quen biết cậu, tớ còn tượng cậu cao thủ hóa trang.”
Cố Manh Manh: “…”
Tô Mãn Mãn bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, tròng mắt hơi híp, tặc cười rộ lên: “Tớ dường như bỗng nhiên hiểu cái gì đồi) “Hả2”
Cố Manh Manh hoàn toàn mơ hồ.
Tô Mãn Mãn nhướng đuôi lông mày, tiếp tục nói: “Gần đây mỗi ngày đều ở với anh hai?”
Cố Manh Manh thấy cô nhắc tới Lục Tư Thần, vội vã nói sang chuyện khác: “Tô Mãn Mãn, vừa rồi trong điện thoại cậu nói có chuyện tốt muốn nói với tới, rốt cuộc là chuyện gì? Nếu như cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671594/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.