Sau giờ chiều, hai người chấp tay từ công ty đi ra.
Dáng vẻ Cố Manh Manh kích động, đầu tiên cô nhìn xung quanh, sau đó vẫy vẫy tay người đàn ông, hưng phần nói: “Chỉ có hai người chúng ta thôi sao?”
Lục Tư Thần cau này: “Có ý gì?”
Cố Manh Manh nhìn anh, không chớp mắt nói: “Anh không dẫn theo thư ký cũng không mang theo vệ sĩ, bình thường ra người anh đâu phải như vậy!”
Lục Tư Thần bát đắc dĩ cười.
Anh xoa đầu cô gái nhỏ, ôn nhu nói: “Chỉ là một bữa cơm, hà tất phải mang theo nhiều người bên cạnh.”
Cố Manh Manh nghe vậy, không khỏi bỉu môi.
Cô lẫm bẩm: “Nhưng lần trước anh ra ngoài không dẫn riêng thư ký cũng là tài xế, ngay cả vệ sĩ cũng có…”
Lục Tư Thần nhíu mày.
“Em nói cái gì?”
Anh mở miệng nói: “Lớn tiếng một chút!”
Cố Manh Manh lắc lắc đầu, cười hì hì nói: “Không có gì, em chỉ đang suy nghĩ, nếu như nhà hàng mì kia ngon như lời đồn, chúng ta sẽ thường xuyên đi ăn. À, Lục Tư Thần, em nói anh nghe nè, kì thật em rât thích ăn mì, trước đây lúc học trung học, đối diện cổng trường em có một tiệm mì, chủ quán là một bà cụ lớn tuổi, tiệm mì được chế biến một cách thủ công, rất thú vị, quan trọng nhất là ăn rất là ngon, ngày nào buôn bán cũng sôi nỗi, có đôi khi đĩ trễ còn không có để ăn đâu!”
Cô nói một hồi dài, nhưng Lục Tư Thần vẫn kiên nhẫn lắng nghe.
Sau khi Cố Manh Manh nói xong, anh đáp: “Chờ sau này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671583/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.