Vào buổi chiều, hai người cùng nhau ra khỏi công ty.
Vẻ mặt Cố Manh Manh buồn chán, hình như không vui vẻ lắm.
Mà ngược lại, Lục Tư Thần lại là một biểu cảm thỏa mãn!
Tài xế đã lái xe tới, sau khi nhìn thấy người đến, lập tức cung kính mở cửa sau.
Phản ứng của Cố Manh Manh tương đối nhanh, giống như con thỏ nhỏ, chỉ một chút liền chui vào trong xe.
Lục Tư Thần thấy thế, chỉ bát đắc dĩ lắc đầu cười, sau đó cũng ngồi theo.
Nhưng Cố Manh Manh này hình như rất đề phòng với anh, vẫn luôn ép người vào bên cửa xe, trước sau đều duy trì khoảng cách nhất định với anh.
Lục Tư Thần đầu tiên là gọi hai cuộc điện thoại, hẳn là có liên quan đến công việc, lúc nói chuyện, giọng nói trầm thấp, rất nghiêm túc.
Sau đó, anh đặt điện thoại di động của mình xuống và mỉm cười với cô gái: “Ngồi xa như vậy để làm gì?” Thôi nào, lại đây Cố Manh Manh lắc đầu.
Lục Tư Thần cười tủm tim: “Có phải muốn tôi ôm cô không? “
Cô Manh Manh bày ra khuôn mặt nhỏ bé suy sụp: “Tôi thật sự không thoải mái, anh không thể đẻ tôi im lặng một lát sao? “
Lục Tư Thần nhíu mày.
“Hai chúng ta có vấn đề gì với nhau sao?” Anh nói.
Cố Manh Manh không lên tiếng.
Lục Tư Thần tiếp tục nói: “Được, nếu cô không tới đây, vậy ta để tôi qua đó! “
Nói xong, anh chuẩn bị tư thế ngồi lại gần Cố Manh Manh.
“Nè nè!”
Cố Manh Manh vội vàng giơ hai tay ra, làm ra bộ dạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671579/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.