Ngày hôm sau, lúc Cố Manh Manh mở mắt tỉnh dậy, ngoài cửa số trời đã sáng lên.
Lúc này, điện thoại di động trên bàn cạnh giường ngủ bỗng nhiên vang lên.
Cô theo bản năng muốn đưa tay lấy, nào ngờ vừa động, cả người liền đau nhức.
‘Ứm: 4 Cô không thể không cau mày.
Chậm lại hai giây, Cố Manh Manh mới một lần nữa đưa tay cầm lấy điện thoại di động.
“Alo?2”
Sau khi kết nối, cô đặt điện thoại di động vào tai.
“Chào buổi sáng, đoán xem tớ là ai?”
Trong điện thoại truyền đến giọng nữ cười đùa.
Cố Manh Manh ngửa mặt lên, tức giận nói: “Tô Mẫn Mẫn, cậu còn không biết xáu hỗ mà gọi điện thoại cho tới! “
“Có chuyện gì vậy?”
Tô Mẫn Mẫn rất bát ngờ.
Chỉ nghe cô tiếp tục: “Hôm nay thời tiết tốt, làm sao mà cậu lại tức giận như vậy?” Như vậy không tốt lắm, thôi nào, dậy đi.”
“Tớ chính là đang vô cùng tức giận!”
Cố Manh Manh mở miệng ngắt lời cô, nghiền răng nghiền lợi nói: “Tô Mẫn Mẫn, đều trách cậu! Tắt cả đều là lỗi của cậu! “
“Sao vậy?”
Tô Mẫn Mẫn có ý giả ngu.
Cố Manh Manh hừ lạnh: “Cậu biết rõ là chuyện gì mài “
Từ sau chuyện tối hôm qua, cô cuối cùng cũng hiểu được một chuyện, trước kia Lục Tư Thần nói cô sẽ bị Tô Mẫn Mẫn làm cho hư hỏng, thì ra, cô ấy chính là người xấu!
“Ò, ý cậu là ngày hôm qua?”
Lúc này, Tô Mẫn Mẫn tiếp tục nói.
Cố Manh Manh nhìn trần nhà, một tay cầm điện thoại di động, một tay sờ môi mình đến bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671566/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.