Trong nháy mắt lại đến cuối tuần, sáng hôm nay, Cố Manh Manh vừa ăn cơm, trong nhà lại có khách.
Cô nhìn Lục Tiểu Tứ và Tô Mẫn Mẫn đi vào, vẻ mặt rất ngạc nhiên: “A, sao hai người lại tới đây? “
Lục Tiểu Tứ chỉ lạnh lùng liếc cô một cái, không có phản ứng quá lón.
Tô Mẫn Mẫn thì hai tay xoa eo, giả vờ tức giận nói: “Tại sao, không hoan nghênh tớ ài! “
Cố Manh Manh vội vàng cười, nói: “Không phải, tớ không phải không hoan nghênh các cậu nha, mà tớ chỉ là có chút bất ngờ thôi. “
“Khà khà…”
Tô Mẫn Mẫn lại nở nụ cười.
“Có chuyện gì vậy?”
Cố Manh Manh nhìn bộ dạng của cô, luôn có một loại dự cảm không tốt.
Tô Mẫn Mẫn ngưng cười, từ trên xuống dưới quan sát cô: “Manh Manh, cậu đừng nói với tớ cậu không biết hôm nay là ngày gì chứ? “
“Hả?2”
Cố Manh Manh vẻ mặt nghỉ hoặc.
Tô Mẫn Mẫn ôm lấy vai cô, nhíu mày nói: “Cậu thật sự không biết tại sao chúng tớ lại đến đây? “
“Tại sao?”
Cố Manh Manh lắc đầu nói.
Tô Mẫn Mẫn rất ngạc nhiên.
Cô nói: “Hôm nay là sinh nhật anh hai, cậu không biết sao? “
“Hả?”
Cố Manh Manh há hốc miệng.
Tô Mẫn Mẫn thở dài, vỗ vỗ vai cô: “Cho cậu một gợi ý, bây giờ thừa lúc anh hai còn chưa tan tầm trở về, cậu nên đi chuẩn bị một món quà, cho tới lúc chúng tớ tặng quà, chỉ có một mình cậu không có, thật là xấu hổ đó! “
Cố Manh Manh lập tức hiểu ra.
“Được, tớ lập tức đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671564/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.