“Hả, sô cô la?”
Cố Manh Manh há hốc miệng, cả người hóa đá.
Lục Tư Thần thấy thế, không khỏi nhíu mày: “Không thích? “
Cố Manh Manh khóc không ra nước mắt: “Thì ra món quà mà anh nói chính là sô cô la, hơn nữa…” Cô nhìn khối sô cô la nhỏ trong tay mình, tiếp tục nói: “Loại sô cô la này rất bình thường, trong mỗi siêu thị đều có…”
Lục Tư Thần giải thích: “Hôm nay đến trung tâm mua sắm mới mở ở Đông Thành kiểm tra, vừa lúc đi ngang qua một siêu thị đang làm hoạt động tặng sô cô la, tôi nghĩ bình thường cô thích ăn những thứ này, cho nên liền thuận tay cầm một thanh! “
“Anh đường đường là một chủ tịch tập đoàn lớn mà lại đi lấy quà một tặng nhỏ như vậy ư!”
Cố Manh Manh vẻ mặt khoa trương nói.
Lục Tư Thần trầm ngâm.
* Không thích thì trả đây!”
Nói xong, đưa tay ra lấy thanh sô cô la trong tay cô gái.
Phản ứng của Cố Manh Manh rất nhanh nhẹn, trực tiếp nghiêng người tránh sang một bên, sau đó xé vỏ sô cô la ra trước mặt người đàn ông, trực tiếp bỏ vào miệng mình.
Cô ríu miệng, gật đầu thỏa mãn: “Ngon, đây là hương vị yêu thích của tôi!” “
Lục Tư Thần nhìn cô rồi giơ ngón tay ngoắc ngoắc: “Lại đây! “
Cố Manh Manh rất cảnh giác: “Làm gì? “
“Anh tới trước!”
Lục Tư Thần cười nói.
Nhưng anh cười như vậy, nhìn thế nào cũng có chút quái dị.
Cố Manh Manh không để bị bắt lại, lập tức nói: “Tôi còn phải làm bài tập về nhà, tạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671561/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.