Sau khi ăn sáng, hai người lái xe đến bệnh viện.
Cố Manh Manh trông có vẻ có chút khẩn trương, bàn tay nhỏ bé vẫn luôn nắm lấy bàn tay của Lục Tư Thần.
Lục Tư Thần thấy thé, có chút bất đắc dĩ, lại có chút đau lòng.
“Chỉ là đi kiểm tra mà thôi, cô không cần quá lo lắng!”
Anh lên tiếng an ủi.
Cố Manh Manh ngắẳng đầu nhìn anh, nhíu mày nói: “Tôi không lo lắng, tôi chỉ đang suy nghĩ vài chuyện. “
Còn không chịu thừa nhận!
Lục Tư Thần bật cười, hỏi: “Được rồi, cô nói cái gì thì là cái đó.
Cố Manh Manh đặt đầu lên vai anh, giọng nói buồn bực: “Lục Tư Thần, hôm qua không phải anh nói hôm nay phải đi công tác sao? Tôi muốn anh đi cùng tôi đến bệnh viện, nên anh đã trì hoãn công việc của anh lại hả? “
Lục Tư Thần ôm cô, lắc đầu nói: “Công việc nào có quan trọng hơn so với cô? “
Vâng, đó là một câu nói thật dễ nghel Cố Manh Manh rất vui vẻ cười.
Lục Tư Thần cúi đầu hôn đầu mũi nhỏ của cô, tiếp tục nói: “Trước tiên tôi sẽ đi cùng cô đến bệnh viện để kiểm tra, nếu thật sự mang thai, vậy tôi sẽ không đi công tác nữa, tôi biết cô sợ, cho nên sẽ luôn ở bên cô. “
Cố Manh Manh không lên tiếng.
Lục Tư Thần nhìn cô, không hiểu liền nói: “Sao vậy? “
Cố Manh Manh nhìn anh một cái, rụt rè: “Nếu, nếu tôi không muốn có con thì sao? “
Lục Tư Thần không nói gì.
Cố Manh Manh không nghe thấy tiếng anh trả lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671554/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.