Sau giờ học, Cố Manh Manh đi đến công ty của Lục Tư Thần, vừa đi vào văn phòng, cô liền nhìn thấy đồ ăn nhẹ đặt trên bàn cùng với một ly trà sữa.
“Wow!”
Cô giả vờ ngạc nhiên:”Anh có khách sao?”
Lục Tư Thần nghe vậy, ngay cả mí mắt cũng không nhắc lên một chút đáp: “Đúng vậy. “
“Vậy tôi quấy rầy các anh sao?”
Cố Manh Manh hỏi.
Lục Tư Thần hừ một tiếng: “Đương nhiên! “
“Ò, tôi sẽ đi!”
Cố Manh Manh nói xong, làm bộ muốn rời đi.
Cô cho rằng, Lục Tư Thần sẽ gọi cô lại.
Nhưng sự thật là, người đàn ông ngồi ở bàn bên kia dường như không có ý đó.
Cô không thể chịu đựng được liền thở ra và nói, “Tại sao anh không gọi cho tôi?”
Lúc này, Lục Tư Thần cuối cùng đang nhìn tài liệu cũng ngắng đầu lên.
Anh bát đắc dĩ cười: “Tiểu nha đầu cô sao lại thích so đo như vậy?”
Cố Manh Manh bĩu môi.
Lục Tư Thần thở dài, đành phải nói: “Những thứ này đều là chuẩn bị cho cô, cô chính là vị khách quan trọng nhất của tôi! “
“Cái này thì không sai vào đâu được!”
Cố Manh Manh rất hài lòng gật đầu, vui vẻ đi tới trước sô pha bên kia ngồi xuống.
Cô nếm thử một miếng điểm tâm đầu tiên, khen ngợi: “Cái này có mùi vị rất ngon đó!”
Sau đó lại cầm trà sữa uống một ngụm, lại nhíu mày, hét lên: “Vì sao lại có mùi dâu tây?” “
Lục Tư Thần vừa ký vào giấy tờ, vừa nói: “Con gái các cô không phải đều thích dâu tây sao? “
“Ai nói điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671544/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.