Ngày hôm sau, sau khi Cố Manh Manh tan học, một mình đón xe về Cố gia một chuyến, vừa bước vào cửa, vừa lúc gặp mặt quản gia.
Quản gia khi nhìn thấy nàng, vẻ mặt rất kinh ngạc: “Cô làm sao…” Dừng một chút, ông lại phản ứng lại, cung kính cười nói: “Nhị tiểu thư, hoan nghênh về nhà, sao ngài không cho người thông báo trước một chút vậy? “
Cố Manh Manh lắc đầu, nói: “Tôi cũng nhất thời muốn về nhà xem.”
Quản gia gật đầu, vội vàng nghênh đón cô đi vào trong phòng, vừa nói: “Ngài ngồi trước đi, tôi đi rót cho ngài một ly nước trái cây?”
“Không cần, tôi không khát.”
Cố Manh Manh từ chối nói: “Tôi muốn gặp cha. “
Quản gia hơi giật mình.
“À, chuyện này…”
“Có chuyện gì vậy?”
Cố Manh Manh nhìn thấy bộ dạng của quản gia vẻ mặt chần chờ, còn tưởng là cha xảy ra chuyện gì, không khỏi lo lắng: “Cha có phải xảy ra chuyện gì không? Tôi cần gặp ông ấy! “
Nói xong, trực tiếp bước lên lầu.
Quản gia vội vàng ngăn cô lại, vội vàng nói: “Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư, ngài nghe tôi nói trước, là như vậy, thân thể lão gia rất tốt, gần đây cũng không có gì đáng ngại, bây giờ bác sĩ đang ở trên lầu tiêm cho ông ấy, tôi biết ngài muốn gặp ông ấy, nhưng xin chờ một chút, được không? Miễn là bác sĩ khám xong bệnh cho ông ấy, ngài muốn gặp bao lâu là được. “
Cố Manh Manh đứng dậy.
Cô nghỉ ngờ nhìn quản gia: “Thật sao? “
“Đương nhiên rồi.”
Quản gia gật đầu.
Trong lòng Cố Manh Manh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671538/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.