Buổi chiều, sau khi Cố Manh Manh tan học về nhà, đột nhiên nhìn thấy Lục Tử Diễm đang ngồi một mình trên sô pha phòng khách, trên bàn trà đặt một tách trà xanh nóng hỗi, cùng với một quyển sách.
“Chào!”
Cố Manh Manh chủ động chào hỏi, giơ tay lên đưa về phía anh để thể hiện sự thân thiện.
Tuy nhiên, phản ứng của Lục Tử Diễm lại rất lạnh lùng.
Anh chỉ liếc nhìn cô, sau đó nhìn về phía màn hình tỉ vi.
Cố Manh Manh bĩu môi, lầm bẩm: “Thật bát lịch sự. “
Vừa dứt lời, nhưng nghe giọng nói của người đàn ông vang lên: “Tôi có thể nghe thấy đáy.”
Cố Manh Manh bị giật mình.
“Tôi cũng không nói gì cả.”
Cô hét lên một câu, vắt chân lên cổ chạy lên lầu.
Không lâu sau đó, quản gia đến và gõ cửa bên ngoài: “Thưa ngài, ông chủ đã về.”
Cố Manh Manh đáp lại, vui vẻ mở cửa chạy xuống.
Trong phòng khách dưới lầu, Lục Tư Thần và Lục Tử Diễm đang nói chuyện, dường như nói chuyện rất vui vẻ, hai người đều cười.
Chỉ là, không biết vì sao, sau khi Cố Manh Manh đi vào, không khí hình như lại trở nên không thoải mái như vừa rồi.
Phản ứng đầu tiên của Lục Tử Diễm sau khi nhìn thấy cô chính là thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô, giống như Cố Manh Manh nợ anh mấy trăm triệu.
Điều này làm cho Cố Manh Manh rất khó chịu.
Cô không trêu chọc anh, người này dựa vào cái gì bày ra sắc mặt khó chịu với cô hả? Hơn nữa, nếu không phải cô nễ mặt Lục Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671534/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.