Cố Manh Manh sửng sốt một lúc lâu, đột nhiên quay đầu lại, mở to mắt nhìn chàng trai phía sau, như thể chưa kịp phản ứng lại.
Andre chớp chớp đôi mắt to và trong xanh như biển cả.
Anh ngập ngừng cười:” Tớ làm cậu sợ sao?”
Cố Manh Manh giật mình, vội vàng lắc đầu:” Không có, không có.” cô ngập ngừng rồi nói tiếp: “À, chuyện đó, cậu tìm tớ có việc gì không?”
An Hạo Nhiên cong môi:” Tớ tên là Andre.”
“Hả2”
Cố Manh Manh nhíu mày.
Cô mở miệng:”Tớ biết tên của cậu.”
Andre nghiêng đầu, nhìn cô bằng ánh mắt trong veo:”Còn cậu?”
“Tớ2”
Cố Manh Manh chỉ về phía mình, hơi lưỡng lự, mãi sau mới lấy lại bình tĩnh:”À, tớ tên là Cố Manh Manh!”
“Cố Manh Manh?”
An Hạo Nhiên nhíu mày, tỏ vẻ nghỉ ngờ: “Cái gì Manh?”
“Tên tớ là Manh Manh trong tên một loại cây cỏ, họ là Cố trong tương lai sán lạn!” Cố Manh Manh giải thích.
Andre chợt như hiểu ra điều gì đó.
Anh cười nói:”Nó có nghĩa là dễ thương, phải không?”
Cố Manh Manh gật đầu:” Đúng vậy.”
Andre đưa tay về phía cô và nói một cách thân thiện:”Rất vui được biết cậu, Manh Manh.”
Cố Manh Manh cúi đầu nhìn bàn tay anh đưa ra, do dự một lúc nhìn những học sinh xung quanh rồi hạ giọng: “Ừm, coi như chúng ta đã bắt tay đi.”
Andre có vẻ khá bất ngờ.
Anh nhìn Cố Manh Manh, đôi mắt đẹp mơ hồ như được phủ một lớp bụi vậy.
Cố Manh Manh thì thầm ‘tạm biệt’ rồi quay người và bước ra ngoài.
An Hạo Nhiên nhìn theo bóng lưng đang xa đần của cô và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671509/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.