Thật ra lúc nãy Cố Manh Manh rất tò mò không biết Lục Tư Thần sẽ dẫn cô đi đâu, nhưng mặc kệ cô hỏi, Lục Tư Thần vẫn nhất quyết không nói.
Cô rất buồn bực, nhưng cũng không còn cách nào, cô không thể cạy được miệng anh ra.
Một lúc sau, chiếc xe dừng lại trước cửa một căn nhà.
Lục Tư Thần xuống xe đi thẳng vào trong.
Cố Manh Manh đi theo anh từng bước, cho đến khi vào tới phòng riêng, Lục Tư Thần cũng không nói tiếng nào.
“Anh đang có chuyện vậy?”
Cô nhìn anh, mặt có chút khó hiểu.
Lục Tư Thần nhìn cô, nói ngắn gọn: “Ngồi!”
“Dạ…
Cố Manh Manh gật đầu, ngoan ngoãn ngồi vào ghế, quay mặt nhìn anh.
Không ngờ, Lục Tư Thần lại cầm cuốn tạp chí bên cạnh lên, từ từ lật xem.
Cố Manh Manh thấy thế, càng thêm tức giận.
“Lục Tư Thần!”
Nàng gọi.
Lục Tư Thần miễn cưỡng liếc mắt lên nhìn cô, sau đó tiếp tục nhìn quyền tạp chí trong tay.
Cố Manh Manh đưa tay lên nắm lấy tay áo anh: “Anh bị làm sao vậy?”
“Chuyện gì vậy? “
Lục Tư Thần vừa thản nhiên đáp vừa lật xem tạp chí.
“Bình thường anh không như thế này.” Cố Manh Manh nói.
“Hửm?”
Lục Tư Thần nghe vậy, liền ngắng đầu lên nhìn cô:” Vậy tôi nên như thế nào?”
“Dù sao thì vẫn có gì đó không ổn.” Cố Manh Manh cau mày, vừa nhìn anh vừa nói: “Hôm nay anh có vẻ lạnh nhạt với tôi.”
“Có không?”
Lục Tư Thần nhíu mày.
Cố Manh Manh đang muốn nói gì đó, cửa phòng đột nhiên bị đầy ra, kèm theo một giọng nói khàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671507/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.